Mùa xuân và người lính
BBT: Thời gian qua đi không chờ đợi. Cô nàng mùa Đông khó tính đã nhường chỗ cho cô nàng mùa Xuân vui vẻ, yêu kiều. Từ thôn quê đến thành phố đang chờ đón nàng Xuân.Dường như sắc xuân đã tràn ngập đất trời, tràn ngập lòng người.Trước thềm xuân, trước những cánh én chao liệng, trước những nụ hoa mai hoa đào chúm chím, trước sự sinh sôi của vạn vật...ta chợt thấy lòng náo nức xen lẫn bâng khuâng.
Náo nức vì đang sống trong nhứng ước vọng đẹp của một năm mới, bâng khuâng vì chợt nghĩ đến những điều đã qua những vẫn còn đong đầy trong nỗi nhớ.
Chúng tôi đã bắt gặp cảm xúc này khi đọc bài thơ "Mùa xuân và người lính". Đó là nỗi niềm của một người lính khi được sống trong cảnh hòa bình, được cùng người thân dạo chơi thưởng ngoạn không gian xuân ấm áp nhưng trong khoảnh khắc ấy anh lại nghĩ nhiều đến những kỉ niệm chiến trường, nghĩ đến những người đồng đội không có được may mắn được sống như mình. Đó thực sự là một tình cảm đáng trân trọng...Bài thơ chứa đựng một tình cảm bình dị nhưng dường như nó cũng là một sự gợi nhắc- đừng lãng quên...
Hơi xuân, khí xuân, tình xuân đã ngập tràn. Trong khung cảnh ấm áp này chúng tôi xin giới thiệu tới quý thầy cô, quý độc giả và các em học sinh một tâm sự trước mùa xuân mới. Chiều mùa xuân thong thả dắt tay nhau
Anh đưa em đi hội hoa thành phố
Ngắm trăm hoa- trăm vẻ đẹp muôn màu
Đang khoe sắc, đang chen nhau đua nở
Coi kìa anh! sao anh buồn quá vậy?
Đang bước sóng đôi sao bỗng ngập ngừng
Dõi mắt xa xăm ngỡ như không hề thấy
Ở bên anh là em với mùa xuân
Tôi khẽ cười: "Em...có gì đâu.."
Nhìn thấy hoa chợt nhớ hóa sim quá!
Nhớ những năm vật lộn ở tuyến đầu
Hoa sim đã cùng anh san chia tất cả
Giữa trận tiền một cành hoa tím nhỏ
Đội nắng mưa, đạn pháo đêm ngày
Hoa vẫn nở kiên cường trong lửa đỏ
Và cùng người chiến sĩ góp buồn vui

Đi bên em anh bỗng nhớ thằng Côi
Nó từng ước có người yêu đi chơi tết
...Giờ ngủ yên giữa lòng đất mẹ
Có hay rằng: mùa đã sang xuân?
Ngắm vườn hoa anh bỗng thương thằng Thiết
Cứ lo tết rồi mặc đồ rách sẽ không hên
Cặm cụi vá mấy bồ đồ lích rách
Giặt, xếp gọn gàng để mồng một diện chơi.
Thanh thản yên lành giữa thành phố vào xuân
Anh bỗng nhớ chiến trường và tụi nó
Được ngắm hoa-nghe pháo nổ tưng bừng
Sao thấm thía những gì mình đang có
Em ơi em mùa xuân đâu chỉ là pháo đỏ
Là rượu nồng áo mới với hội hoa
Mà mùa xuân còn mang theo trong đó
Sự hy sinh âm thầm của người lính phương xa.
Mùa xuân 1989
- Đường Xuân Quý-