Nỗi nhớ
- Đường Xuân Quý-
BBT: " Tuổi 20 làm sao không tiếc? Nhưng ai cũng tiếc tuổi 20 thì còn chi là Tổ Quốc. Nên chúng tôi đã lên đường."
Vâng! Đã có một thời không thể nào quên như thế trong lịch sử oai hùng của dân tộc ta.Khi nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc có biết bao nhiêu người lặng lẽ xếp bút nghiên lên đường ra trận.Và, những người trai trẻ ấy đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân để gìn giữ non sông.
Những Thầy giáo, những Cán bộ của Trường THPT Quỳnh Lưu 2 cũng đã góp sức mình trong công cuộc lớn lao ấy.Những Thầy giáo,những cán bộ khi hoàn thành sứ mệnh lịch sử lại tiếp tục trở về trường lặng lẽ với sự nghiệp trồng người...Dẫu đã xa chiến trường, dẫu đã xa những người đồng đội đồng cam cộng khổ nhưng những tháng ngày ấy mãi mãi sống trong tâm thức những cựu quân nhân. Những tháng ngày ấy đã giúp họ thêm vững tâm, vững tin trước những thử thách khắc nghiệt của cuộc sống.
Nhân ngày 22-12 chúng tôi xin trân trọng giới thiệu tới quý độc giả, quý thầy cô và các em học sinh tâm sự của một người Cựu chiến binh..
Cho tôi viết bài thơ bắt đầu từ nỗi nhớ
Nhớ làng quê tôi ngày ấy còn nghèo
Mẹ sinh tôi ra - đùm trong vạt áo vá
Và cha tôi – đổi miếng cơm bằng những giọt mồ hôi...
Cho tôi viết bài thơ bắt đầu từ nỗi nhớ
Nhớ buổi lên đường gặp ánh mắt của em
Da diết quá! Tôi dằn lòng không nói...
Bởi hiểu rằng "Khi Tổ Quốc cần ta biết sống xa nhau"
Cho tôi viết bài thơ bắt đầu từ nỗi nhớ
Nhớ chiến trường, nhớ đồng đội thân yêu
Cho tôi viết bài thơ bắt đầu từ nỗi nhớ
Nhớ tiếng đàn ai bên suối trong chiều
Nhớ những buổi hành quân khó nhọc
Đồng đội hát bài "Đầu súng trăng treo"
Nhớ lũ chúng tôi đứa nhát,đứa liều
Đứa gan góc, đứa hiền như con gái
Những đồng đội cứ làm tôi nhớ mãi
Ánh mắt nào nhìn trước lúc hi sinh...
Đồng đội tôi còn tiếp bước hành quân
Thời gian đi, giờ ai còn ai mất?
Cuộc sống vẫn còn bao khó khăn chật vật
Nỗi nhớ này giúp tôi vững niềm tin
Dẫu bây giờ không khoác trên mình màu xanh áo lính
Nhưng mãi nhớ về chiến trường, đồng đội thân yêu...