Thôi chết...Thầy
Có gã khờ ngồi bên khung cử sổ
Trong giờ văn để mắt chốn tầng 2
Cách khoảng sân và khung trời nho nhỏ
Thấp thoáng lan can một vạt áo dài
Chợt bên cạnh giọng ai khe khẻ
"Cha" nhìn gì mà say đắm thế "cha"
Không ngoảnh lại gã trả lời trong mộng
"Nhìn theo tao mày sẽ thấy người ta"
Lớp nín lặng bỗng cười như vỡ chợ
Gã giật mình không biết chuyện gì đây
Quay đầu lại người mới hỏi
Rụng rời chân tay thôi chết...thầy!