Thơ cho người phụ nữ tôi yêu!

Thứ bảy - 13/10/2012 22:45
  Họ- Những người làm nên một nửa thế giới này. Họ là sắc màu của cuộc sống- họ mang đến cho đời sắc xuân ấm áp, sắc thu dịu dàng, sắc hè nóng bỏng và chút lạnh lẽo của mùa đông để đốt cháy những đam mê..
   Nhưng Họ cũng là những người của sự thiệt thòi, của thân phận… Nhưng vẫn vậy, như tự ngàn năm, họ lặng thầm tỏa rạng. Đó chính là những người phụ nữ Việt  Nam, những người mẹ, người vợ, người chị, người em. Nhân ngày lễ trọng 20/10 xin gom nhặt mấy vần thơ gửi tặng những người phụ nữ chúng tôi quý trọng nhất.
 

 
 
TRỞ VỀ VỚI MẸ TA THÔI
(Đồng Đức Bốn)
 
1. 
Cả đời ra bể vào ngòi 
Mẹ như cây lá giữa trời gió rung 
Cả đời buộc bụng thắt lưng 
Mẹ như tằm nhả bỗng dưng tơ vàng 
Đường đời còn rộng thênh thang 
Mà tóc mẹ đã bạc sang trắng trời 
Mẹ đau vẫn giữ tiếng cười 
Mẹ vui vẫn để một đời nhớ thương 
Bát cơm và nắng chan sương 
Đói no con mẹ xẻ nhường cho nhau 
Mẹ ra bới gió chân cầu 
Tìm câu hát đã từ lâu dập vùi. 

2. 
Chẳng ai biết đến mẹ tôi 
Bạc phơ mái tóc bên trời hoa mơ 
Còng lưng gánh chịu gió mưa 
Nát chân tìm cái chửa chưa có gì 
Cần lòng bán cái vàng đi 
Để mua những cái nhiều khi không vàng. 

3. 
Mẹ mua lông vịt chè chai 
Trời trưa mưa nắng đôi vai lại gầy 
Xóm quê còn lắm bùn lầy 
Phố phường còn ít bóng cây che đường 
Lời rào chim giữa gió sương 
Con nghe cách mấy thôi đường còn đau. 

4. 
Giữa khi cát bụi đầy trời 
Sao mẹ lại bỏ kiếp người lầm than 
Con vừa vượt núi băng ngàn 
Về nhà chỉ kịp đội tang ra đồng 
Trời hôm ấy chửa hết giông 
Đất hôm ấy chẳng còn bông lúa vàng 
Đưa mẹ lần cuối qua làng 
Ba hồn bảy vía con mang vào mồ 
Mẹ nằm như lúc còn thơ 
Mà con trước mẹ già nua thế này. 

5. 
Trở về với mẹ ta thôi 
Giữa bao la một khoảng trời đắng cay 
Mẹ không còn nữa để gầy 
Gió không còn nữa để say tóc buồn 
Người không còn dại để khôn 
Nhớ thương rồi cũng vùi chôn đất mềm 
Tôi còn nhớ hay đã quên 
Áo nâu mẹ vẫn bạc bên nắng chờ 
Nhuộm tôi hồng những câu thơ 
Tháng năm tạc giữa vết nhơ của trời 
Trở về với mẹ ta thôi 
Lỡ mai chết lại mồ côi dưới mồ.
 



Mẹ ơi
(Ngô Thị Hạnh)
 


Ngày nào mẹ cũng lau nhà
sàn nhà sạch mà tâm hồn mẹ rỗng
ngày nào mẹ cũng nấu cơm
bữa cơm đầy mà hạnh phúc cứ dần vơi

mẹ buông sàn nhà đi
mẹ gạt đổ mầm đi
con khẽ thầm thì
để cha quay về
người đàn ông được nuông chiều của mẹ
sẽ thức tỉnh khi chẳng còn gì…

Bất lực
không đủ yếu đuối để buông
không đủ liều để bỏ
mẹ vẫn lau nhà và vẫn cứ nấu cơm
nắng ngoài song đã tàn
nắng trong mẹ sao cứ mãi trong ngần đến khổ

Con lạnh nhìn
nắng cũng khóc vì yêu…

Thương chị
(Huỳnh Anh Thư)

Mắc nợ gì tiền kiếp, tự ngàn xưa?
Hay tạo hóa vô tình không nắn nót
Chị thường giấu giọt buồn sau khóe mắt
Mấy khi ngồi ngắm bóng trước gương soi

Bao lo toan dồn lại một đôi vai
Chị lặng lẽ, lại càng thêm lặng lẽ
Vóc dáng ấy vốn thường ngày nhỏ bé
Dễ nhòa tan lẫn khuất giữa mọi người

Hiền hậu sao trong tiếng nói nụ cười
Lòng nhân ái chừng như không chút cạn
Chị dịu dàng như một vì sao sáng
Một vì sao nhỏ xíu giữa trời đêm

Thương chị mình, như cô bé lọ lem
Em ước chi có phép màu của Bụt!
Sẽ tặng chị một bất ngờ lớn nhất
Nét lung linh, gương mặt của trăng rằm…

 
 
 
 Mẹ Biết Không Con Rất Sợ Mùa Xuân
(Duy Giang)

Mẹ biết không con rất sợ mùa xuân
Khoác tấm áo thời gian lên tuổi trẻ
Mai nở vàng bao lần con trách khẽ
Cánh én nào về lặng lẽ héo lòng con

Mùa xuân đẹp làm khuyết mãnh trăng non
Con lại sợ chẳng tròn câu hiếu thảo
Khi sức khoẻ mẹ mùa xuân đã cướp ráo
Bỏ lại là... phiền muộn với nỗi đau

Mùa xuân vô tình, hời hợt biết bao
Trút lên vai những nhọc nhằn mẹ gánh
Chợ đời xa nên thân cò mõi cánh
Chỉ mong sao con lành mạnh hơn người

Nhưng mẹ ơi, con chẳng thể vui cười
Khi mùa xuân lại về trên tóc mẹ
Dẫu thế gian cho rằng xuân tươi trẻ
Còn với con xuân bạc trắng như vôi

Mẹ biết không con sợ phận mồ côi
Phía chân đồi rồi hoàng hôn sẽ lặn
Mùa xuân nhẩn tâm đem mẹ làm quà tặng
Cho cát bụi mây trời, cho hoang vắng thời gian

Con sợ lắm, sợ mùa xuân sẽ mang
Nhiều muộn màng con chưa lần đền đáp
Chữ "hiếu ân" nặng tình sâu lắng nghĩa
Tới bao giờ mới trả hết hở xuân?



EM SẼ ĐẾN
 (Lam Điền)

Em sẽ không đến đâu
Lúc anh buồn
Nỗi buồn nào cũng qua đi
Lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa

Em sẽ không đến đâu
Lúc anh lạnh giá
Bởi trái tim dẫu cháy bùng như lửa
Rồi cũng có ngày lửa tàn

Em không thể theo bước chân anh lang thang
Khi anh cô đơn một mình trên phố
Lỡ đâu phố có thêm người

Bởi tình yêu không giản đơn là những nụ cười
Em sẽ không đến đâu, khi anh hạnh phúc

Chỉ khi nào người đàn ông trong anh bật khóc
Em sẽ đến
Để thấm những giọt tâm hồn trên đôi mắt của anh.
 
 

Tác giả bài viết: Hải Nguyên(st)

 Từ khóa: những người

Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Phạm Ngọc Chuyên

    Nhân đọc bài viết thơ cho người phụ nữ tôi yêu. Tôi xin giới thiệu với người yêu thơ một số bài.
    Tình yêu là đề tài muôn thuở thì ắt cũng có những bài thơ tình vẫn còn mãi với thời gian.Nếu phụ nữ là những bông hoa thì đàn ông chỉ là những bức tường thô kêch.

    Gửi người phụ nữ
    (Raxun Gamzatốp)

    Hỡi người phụ nữ
    nếu có nghìn đàn ông yêu em
    em có biết trong nghìn người ấy
    có Raxun Gamzatốp nữa mà

    Còn nếu như chỉ có
    trăm đàn ông yêu em
    em hãy nhớ trong số trăm người đó
    nhất định Raxun Gamzatốp có tên

    Còn nếu như yêu em
    đàn ông chỉ còn một chục
    thì Raxun Gamzatốp
    đứng thứ bảy hay tám trong hàng

    Nếu đàn ông chỉ còn lại một người yêu em
    tôi xin thề người đó không ai khác
    ngoài Raxun Gamzatốp, em ơi

    Còn nếu em đi giữa cô đơn buồn tủi trên đời
    không ai yêu em nữa
    thì có nghĩa ở một nơi nào đó
    trên núi cao, Gamzatốp đã chết rồi



    Khi nào thấy
    Xuân hoàng

    Khi nào thấy, trên đường dài mệt mỏi
    Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông,
    Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi:
    Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng.

    Khi nào thấy, đời buồn gặm nhấm,
    Cần một lời tiếp sức để đi xa
    Em hãy đến tìm tôi nơi bãi vắng
    Biển tôi chờ, con sóng mãi ngân nga.

    Khi nào đó, lòng mang thương tích:
    (Những vết thương vô ý tự gây nên)
    Em hãy đến tìm tôi, chiều tĩnh mịch,
    Tôi xin làm con suối tắm cho em.

    Nếu cần nữa, tôi là hồ trên núi
    Trong hoang vu, im lặng ngắm mây trời.
    Em hãy đến, chim thiên nga, cánh mỏi,
    Đậu yên lành trên gương mặt hồ tôi.



    Triệu bông hồng

    Andrei Andreevich Voznhesenski

    Xưa một chàng họa sĩ
    Có tranh và có nhà
    Bỗng đem lòng yêu quý
    Một nàng rất mê hoa

    Và chiều lòng người đẹp
    Để lấy tiền mua hoa
    Chàng đã đem bán hết
    Cả tranh và cả nhà

    Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
    Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
    Rằng người yêu có yêu thật hay không
    Khi bán nhà để mua hoa như vậy

    Sáng hôm sau thức dậy
    Nàng nhìn ra lặng người
    Tưởng đang mơ vì thấy
    Cả một rừng hoa tươi

    Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ
    Ai đây chắc rất giàu
    Thì thấy chàng họa sĩ
    Đang tội nghiệp, cúi đầu

    Họ gặp nhau chỉ vậy
    Rồi đêm nàng đi xa
    Nhưng đời nàng từ đấy
    Có bài hát về hoa

    Có chàng họa sĩ nọ
    Vẫn vợ không, tiền không
    Nhưng đời chàng từng có
    Cả một triệu bông hồng

    Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
    Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
    Rằng người yêu có yêu thật hay không
    Khi bán nhà để mua hoa như vậy .

      Phạm Ngọc Chuyên   16/10/2012 20:24
  • levantruong

    hay quá

      levantruong   16/10/2012 16:20
  • levantruong

    rât hay mà ai vet day ?

      levantruong   14/10/2012 11:22

Giới thiệu chung về trường THPT Quỳnh Lưu 2

Giới thiệu chung về Trường THPT Quỳnh Lưu 2 LỊCH SỬ TRƯỜNG THPT QUỲNH LƯU 2           Năm 1965, đế quốc Mỹ ném bom bắn phá miền Bắc, trong những ngày “mưa bom bão đạn” đó, tháng 8 năm 1965 trường Cấp 3 Quỳnh Lưu 2 ra đời, đóng tại xóm Nam Hồng, xã Quỳnh...

Hai bên
Hai bên
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây