Đại tướng Võ Nguyễn Giáp- huyền hoại của dân tộc đã ra đi.

Chủ nhật - 06/10/2013 10:17
Con người của huyền thoại đã ra đi!

BBT: Đúng 18h 9 phút ngày 04/10/2013 Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã về với Bác tại bệnh viện quân y 108- hưởng thọ 103 tuổi. Vậy là, một bậc Đại Nhân, Đại Trí, Đại Dũng của dân tộc đã đi theo các vị tiền bối. Vẫn biết sinh ly tử biệt là quy luật nhưng nhân dân cả nước vẫn nghẹn lòng, vẫn thảng thốt khi đón nhận tin dữ. Miền Trung vẫn đau nỗi đau của bão lũ, nỗi đau đó càng nhân lên gấp bội khi người con ưu tú của mảnh đất Miền Trung, người làm nên huyền thoại của dân tộc Việt Nam đã không còn nữa. Hàng cây sẽ lặng yên, dòng sông  Kiến Giang quê hương của đại tướng cũng muốn chảy ngược dòng…Trong khoảnh khắc đau thương này, chúng tôi muốn giới thiệu đến quý độc giả những vần thơ như là sự cúi đầu trước anh linh của Người!



VỊ TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN
                                 ( Kính tặng Đại tướng Võ Nguyên Giáp )
                                                          - Đỗ Quý Doãn-
Thu này ông trên tuổi một trăm
Một trăm lẻ hai năm đi qua hai thế kỷ
Mọi người vẫn gọi ông giản dị
- Anh Văn!
 
Cái tên dịu hiền như mảnh đất quê hương
Như dòng Kiến Giang ru một thời thơ trẻ
Như Hạc Hải, Mâu Sơn, Nhật Lệ
Nghe thân thương như tiếng mẹ thuở nào
 
Ông đã qua bao năm tháng gian lao
Đường Bác chọn, ông trọn đời gìn giữ
Tên ông đã đi vào lịch sử
Từ Phay Khắt, Nà Ngần đến Điện Biên Phủ lừng danh.
 
Ông đã đi qua hai cuộc chiến tranh
Tình thương lớn ông dành cho lính
Trăn trở thâu đêm tính từng phương án
Bớt thương vong,đỡ tổn thất máu xương
Ông thấy vui khi chiến sỹ bình an...
 
Biết bao người trìu mến gọi Anh Văn
Bạn bè năm châu quen gọi ông Tướng Giáp.
Dù vật đổi sao dời nhưng lòng người không thể khác
Kính trọng gọi ông thật giản dị dịu hiền
Tên ông sẽ sống mãi trong triệu triệu trái tim
Anh Văn- Vị tướng của nhân dân nước Việt.
                                          



Khóc Người
                                        - Lê Bình-


Một hơi nhẹ bay về cực lạc
Thả bàn bay buông kiếm bạc u buồn
Chiều cuối thu, những chiếc lá cuối đường
Vàng ruộm bầu trời, lá kia , thôi về cội

Cả một cuộc đời không bao giờ vội
Vẫn tốc thắng 2 cuộc chiến trường kỳ
Nối mãi dài mỗi bước Người đi
Dấu chân người in hình hài tổ quốc

Những trận đánh khét nồng khói thuốc
Xác những trẻ trai lăn lóc không đầu
Mỗi mạng người ăn hằn 1 nỗi đau
Xé tâm can, xé nát lòng đại tướng

Tấm quân phục bạc mầu, hồn cao muôn trượng
Thêm Một tấm khăn tang, mái tóc bạc thêm
Điện biên lẫy lừng, hay 1 người lính không tên
Quí giá ngang nhau trong lòng vị tướng

Cả thế giới ngiêng mình kính ngưỡng
Nhà quân sự tài ba, thiên hạ chỉ 10 ngừoi
Nhưng khát khao cháy lòng, duy nhất ở trên đời
Ước mơ giản đơn, làm ngừoi Thầy giáo

Anh Văn ơi, lời anh dậy bảo
Sống trên đời " nhẫn" để yêu thương
"Nhẫn" khắc trong lòng để được vẹn đường
Tránh tàn sát những sinh linh vô tội

Ngày hôm nay, Ngày duy nhất trong cuộc đời Người vội
Bỏ chúng con đi về cõi Niết Bàn
Đất nước vẫn cồn ầng ậng những lo toan
Những bộn bề đói cơm , rách áo

Người đã về chốn kia hư ảo
Để lại thế gian muôn nỗi tiếc thương
Hôm nay đây, nước mắt ngập đường
Thành cơn lũ cuốn đi bao rác rưởi

Đại tướng ơi, ở nơi này trăm tuổi
Người đã cho đi vạn vạn yêu thương
Ơn nghĩa của Người mưa móc mười phương
Triệu triệu người ngiêng mình nguõng vọng

Giọt sương mai dồn hết đêm lắng đọng
Để tan dần trong ánh nắng ban trưa
Cuối thu rồi nắng nhè nhè tiễn đưa
Một vệt nắng tan vào miền xa thẳm.



Nén Nhang thành kính tiễn Bác Võ Nguyên Giáp - Đại Tướng của nhân dân Việt Nam."

                    -Đỗ Thu Hương-

"Con thấy buốt trong tim

Như năm ấy các chiến sĩ ở trường thông tin chỉ huy nghe tiếng kèn báo thức, bị thay bằng lời thông báo: Có giặc xâm lược

Lòng chúng con tan hoang chảy nước

“Việt Nam ơi máu đổ nữa rồi”

Bác ơi,

Tin bác mất rồi

Con loạng choạng khi vừa về tới cửa

Lòng hoang mang khi không còn lửa

Biết tìm đâu ánh sáng nữa để tin

Hai ngôi sao dân tộc sinh ra

Mang trong tim ánh sáng và chí khí tự do độc lập

Đường tìm đến tự do gian truân vấp váp

Dụng tâm trí đưa đất nước đến vinh quang.

Năm sáu chín

Đường đấu tranh dài còn lắm dở dang

Hồ Chủ Tịch đi xa lòng chưa toại nguyện

Đại Tướng tiếp hồn Người thống nhất non sông

Tim "học trò" Võ Nguyên Giáp mênh mông

Tỏa sáng tri thức và tấm lòng nhân văn quảng đại

Bao đời nay Việt Nam được nhớ

Bởi tên Người Hồ Chí Minh – Võ Nguyên Giáp vang bốn biển năm châu

Cháu gọi bác: Bác ơi!

Bởi bác như bố cháu

Hơn hai mươi năm trước ở T.78

Cháu giả vờ như con nít để được gặp bác giờ nghỉ ngơi

Tối khuya rồi bảo vệ ngăn và bác gái nói: Đại Tướng Ngủ rồi

Cháu ăn vạ ỉ ôi để bác nghe thấy ra nói chuyện

Làm việc có xá gì giờ

Bác thủ thỉ kể cháu nghe những điều vui nhộn.

Cháu thấy bác như cha

Gần gũi và âu yếm

Giọng bác ấm kể chuyện

Cháu quên việc phải làm

Bên bác thấy thanh bình

Tình Tướng quân ấm áp.

Bác – Vị Tướng tóc bạc

Uy danh bằng trí tài

Cả thế giới nghiêng mình

Suốt dọc dài lịch sử

Bác là ông là cha

Có tâm hồn bao la

Nhân văn và hiền hậu

Không chỉ ở trong nhà

 

Khi cháu mặc áo lính

Tham gia chống ngoại xâm

Nghe tên bác mềm lòng

Chí khí dâng cao ngất

Tài thao lược tinh chất

Từ bộ óc vĩ nhân

Bác Giáp tên rất gần

Với từng người bộ đội

Nghe tin bác từ trần

Cháu hoang mang lảo đảo

Niềm tự hào dân tộc

Hôm nay đã ra đi

Đất nước còn lâm nguy

Bởi bao điều thay đổi

Lòng dân đang xào xáo

Cần một người cầm quân

Tư tưởng bác rất cần

Tài dùng binh bố trí

Cả đời bác lo nghĩ

Cũng vì nước thương dân

Tiễn bác đi mưa quần

Trời cũng tuôn nước mắt

Bác ơi,

Lửa từ mắt

Cũng không cứu được ai

Mai sau con đường dài

Dân tộc cần chỗ dựa

Còn ai…

Đất nước tắt một vì sao

Thế giới mất một anh hào

Hôm nay

Tiễn bác đi

Nén nhang này

Cháu con tiếc một giang sơn xót mười

Khóc người như khóc cha già

Như chẳng quên được mái nhà Việt Nam."



 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Giới thiệu chung về trường THPT Quỳnh Lưu 2

Giới thiệu chung về Trường THPT Quỳnh Lưu 2 LỊCH SỬ TRƯỜNG THPT QUỲNH LƯU 2           Năm 1965, đế quốc Mỹ ném bom bắn phá miền Bắc, trong những ngày “mưa bom bão đạn” đó, tháng 8 năm 1965 trường Cấp 3 Quỳnh Lưu 2 ra đời, đóng tại xóm Nam Hồng, xã Quỳnh...

Hai bên
Hai bên
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây