Tiếng thơ Đinh Văn Nhã

Thứ sáu - 30/09/2011 11:30
Tiếng thơ Đinh Văn Nhã
 
      PGS-TS Đinh Văn Nhã sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Quỳnh Lộc nghèo khó, là một trong những học sinh khóa đầu tiên của trường THPT Quỳnh Lưu 2- Nghệ An.Hiện tại ông là Viện trưởng Viện Khoa học Công nghệ và đào tạo OMEGA,Phó tổng thư kí hội Tự động hóa Việt Nam..từng nhận nhiều giải thưởng cao quý như: Giải thưởng Hồ Chí Minh về KHCN năm 2005, Huy chương Vàng của tổ chức Sở hữu Trí tuệ Thế giới năm 2005, là nhà NCKH xuất sắc của Đông Nam Á..
   Là một nhà giáo, nhà khoa học thành danh, có nhiều đóng góp lớn lao cho đất nước, quê hương trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học, giữa bao nhiêu bộn bề lo toan của công việc và cuộc sống,TS Đinh Văn Nhã vẫn dành cho mình những khoảng lặng bình yên để viết những vần thơ mang nặng tình đời, tình người. Nhân dịp PGS_TS tặng nhà trường tập thơ mới xuất bản mang tên  “Tình Đời”, chúng tôi  trân trọng giới thiệu với bạn đọc một số vần thơ của ông để từ đó chúng ta hiểu hơn về một con người luôn nặng lòng với quê hương, xứ sở, hiểu hơn về quan niệm sống của ông“Chúng ta hãy biết mơ ước lên đến tận trời xanh, nếu chưa đến được trời xanh thì bạn cũng đang ở giữa các vì tinh tú”.


 
Chọn quê chồng
 

Hết gạo em mới chịu dốc thùng!
Hết trai khu Bốn em mới lùng khu Ba
 
Mặc cho trời đất sinh ra
Em xinh em xấu cũng là thân em!
Ước gì đằng ấy yêu thêm
Em bám theo gót về thăm quê nhà!
Quê nhà bánh đúc bánh đa,
Cu đơ, khoai sắn đậm đà tình quê!
Vì yêu nhau lắm nên mê,
Yêu quê anh đẹp, yêu nghề nhà nông!
Yêu đồng, yêu núi, yêu sông!
Biển sâu cá lặn, biệt tăm khó tìm.
Sông Mai uốn khúc nằm im
Hiền hòa tô đẹp khắp miền Hoàng Mai
Cho tình thêm thắm, không phai lời thề!
Cho mình nhớ mãi quê hương
Đi đâu cũng thấy nhớ về quê hương!
Yêu anh yêu cả con đường,
Dẫu xa khu Bốn cũng thường đi vô!
Quê anh có cả rú Đồ
Khe Dong,Thung nậy, hai bờ sông Lê.
Hòn Mê sóng biển vỗ về
Nam Thanh, Bắc Nghệ sát kề Nghi Sơn!
 
Hỏi rằng còn chỗ nào hơn?
Làm dâu xứ ấy “sướng rơn” cả người!
Quê anh đẹp lắm tuyệt vời
Ai ai cũng muốn làm người quê ta
Rứa mà có đứa mới ra
Cả gan quên hết quê nhà đòi đua!
Khi quê hương bị mất mùa
Nó bảo “nỏ phải quê choa’ nơi này!
Rằng hay thì thật là hay,
Đi đâu xa lắc cũng quay về nhà
Nén hương kính cúng ông bà
Cho lòng thanh thản vượt qua nỗi buồn!
Quê hương yêu dấu ngàn thương,
Quỳnh Lưu đất Mẹ dẫn đường ta đi!

 
Mừng gặp mặt đầu xuân
 

Hàng  năm cứ đến ngày này
Dù xa đâu mấy cũng sum vầy bên nhau!
Thầy trò gặp mặt với nhau,
Muối tiêu sợi tóc vẫn sâu tình người!
Bạn bè vui chúc nhau hoài
Gặp nhau là rộn tiếng cười tuổi xuân!
Gặp nhau như gặp người thân
Chức quyền “vứt hết”, còn trần tuổi thơ!
Vô tư như tuổi học trò
Sống ở Hà Nội hát hò tiếng Quê!
Chia tay tạm biệt ra về
Lòng lưu luyến mãi tiếng ve sân trường!
Quê hương yêu dấu ngàn thương
Quỳnh Lưu đất mẹ, dẫn đường ta đi!
(Họp mặt HS cũ Quỳnh Luu 2- 1997)
 

Xúc cảm Hồ Núi Cốc
 
Đến đây mới biết Đại Từ
Ra về tôi cứ tương tư trong lòng
Nơi đây “Bến đợi’, ‘Bờ mong”
Sông Công, núi Cốc long đong tình đời!
Lặng nghe câu chuyện hai người
Mối tình oan nghiệt, đến trời cũng thương
Nàng Công, chàng Cốc tơ vương
Hóa thành Sông Núi, hai phương tụ về
Hồ trong soi bóng trưa hè
Hoa sim tím cả lối về bên em!

 
Người con gái Thổ
 
Nhìn cô gái Thổ trùm kín mặt
Đây xứ Đạo hồi khắc khổ tu
Ra đường bịt kín không giao tiếp
Cứ thế trôi đi một kiếp người!
Sáng chiều vang tiếng Kinh cầu nguyện
Kinh CôRan quyện chặt đời tu!
 
 
 
 
 

Tác giả bài viết: Hải Nguyên

Nguồn tin: Trường THPT Quỳnh Lưu 2

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Hai bên
Hai bên
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây