Phút giao mùa nghĩ về ...Nghề Giáo!

Thứ năm - 17/11/2011 09:11
            Phút giao mùa nghĩ về…Nghề Giáo!
 
                                                                                                                                             Nguyễn Hương

   Những cơn gió đầu đông cứ vô tình gọi mùa đến trên những con đường xoe tròn bóng lá. Những làn gió rì rào lướt qua mang theo hương đồng gió nội khiến lòng người như lắng lại.Tự cho mình lãng đãng một chút cùng gió để nghe lòng mình ngân nga tiếng tơ đàn muôn điệu, để gọi lòng ta xao xuyến trước khoảnh khắc giao mùa.Không gian lúc như ngưng đọng, lúc như vỡ òa để rồi lòng ta thấy rưng rưng…khi nghĩ về tháng Mười một, nghĩ về Nghề giáo!
  Người ta gọi nghề mình là cao quý, vinh quang và người ta ví thầy cô giáo như những người lái đò chở khách sang sông. Dòng sông cứ lớn dần theo năm tháng, người lái đò bạc tóc bởi thời gian để đưa khát vọng vào bờ…  Mình thấy cách ví von ấy thật hình ảnh nhưng đôi khi thấy nó chưa thật chính xác hoàn toàn. Bởi người lái đò mầy khi nhớ mặt khách?  Họ đang đi đâu? Về đâu? Và người khách sang sông mấy khi ngoảnh mặt nhìn người lái đò? Còn mình và đồng nghiệp mình vẫn đau đáu bởi những bước đi của trò?  …
   Với những nghề khác họ có thể thấy kết quả ngay sau những công sức bỏ ra, nhưng nghề mình khác quá! Cũng giống như người trồng cây, phải đôi ba năm, năm năm, mươi  năm hay có thể lâu hơn nữa mình mới có thể thấy công vun trồng của mình đến đâu? Và cũng bởi nghề mình đang gieo những hạt giống tâm hồn!Vì lẽ đó mình và bạn mình không hề vội vàng, cứ lặng lẽ âm thầm đốt cháy mình bằng những giờ lên lớp.Cứ lặng lẽ thắp lửa trong bao trái tim học trò- thắp lên ngọn lửa của ước mơ, thắp lên ngọn lửa của niềm tin vào cuộc sống vào chính mình, thắp lên ngọn lửa của tình yêu thương và thắp lên ngọn lửa tự hào về một “ Đất nước hình bông lúa- Đất nước hình tia chớp- Đất nước hình chim câu”.Để mỗi trò có thể xót xa nhiều về một dáng mẹ dáng cha một nắng hái sương nuôi em ăn học, để em ơn nghĩa với bà con trong mỗi bước em đi. Để em không quên một thời đạn bom khói lửa, để em không quên một xứ sở đói nghèo, trong mỗi giấc ngủ của ông cha cũng ám ảnh mưa nguồn chớp bể.Để em mơ Đất nước ta mãi thanh bình, không có cảnh chia tay không hẹn ngày về, để em mong một mai Đất nước mình vỗ cánh!

                                                        Trường THPT Quỳnh Lưu 2 thân yêu
   Và cứ thế, mình và bạn cũng tiếp tục tự thắp lửa! Cứ âm thầm,kiên nhẫn  sống với những khát vọng của tuổi thanh xuân. Đêm đêm lặng lẽ bên những trang sách để có những bài giảng thật hấp dẫn, để không phải bắt gặp ánh mắt thất vọng của trò.Cứ âm thầm gạt đi những giọt nước mắt, gạt đi những nỗi buồn để tiếp tục yêu thương, bao dung với học trò,sẻ chia với phụ huynh dù có lúc họ làm mình tổn thương!
   Và rồi khi đóng cánh của lớp học  cả mình và trò vẫn có những giờ học say sưa, vẫn chìm đắm trong thế giới lấp lánh của những câu chuyện cổ, của những giấc mơ: Sau này em sẽ làm gì? Sẽ đặt chân đến miền đất hứa nào trong Trái đất rộng lớn và bao la này?...Có thể ngoài kia, bố mẹ của các trò là những doanh nhân thành đạt, những nhà quản lí tài ba, những người giàu có…cũng không thể có nhiều những giấy phút thanh thản, tĩnh tại đến nhường ấy như của mình và trò.
     Nghề mình  rất đỗi bình dị và nhiều lắm những yêu thương. Nghề mình cũng thật giàu có,không phải bởi tiền bạc mà là tình người.Tài sản vô giá của nghề mình là những học trò ngoan ngoãn, những đồng nghiệp tin cậy !!! Học trò trường mình đi dọc theo chiều dài Đất nước, thỉnh thoảng có ghé về thăm. Nghe được những giọng nói trong trẻo, thấy được những ánh mắt trong veo, thấy được sự lớn khôn của trò mình thầy bâng khuâng, hạnh phúc đong đầy.
   Mình cũng có những người bạn vì những khúc quanh của cuộc sống mà phải chia tay với nghề nhưng vẫn thấy xốn xang thật nhiều khi thấy bạn bè náo nức chào đón ngày khai trường! Có chuyện buồn chuyện vui vẫn gọi điện, nhắn tin về chia sẻ cho đồng nghiệp cũ.Không gian ngoài kia lạnh nhưng thấy ấm áp quá! Mọi người  vẫn dành cho nhau trọn vẹn một chữ Tình! Vẫn trao trọn  cho nhau một chữ Tin! Bạn và mình cùng chạm ly  để cảm nhận một chút nồng nàn của những ngày đầu đông, bạn  nói: ra đi nhưng phần hồn vẫn còn gửi lại…Nói xong bạn cười vang nhưng mình biết vẫn còn đâu đó những nỗi niềm không thể gọi thành tên.
   Những ngọn gió cứ gọi trời đất giao hòa và cũng gọi ta chờ mong một lời động viên, một sự quan tâm! Bởi mình cũng thấy chạnh lòng thật nhiều.Xã hội thay đổi đến chóng mặt, cuộc sống của mọi người sung túc hơn nhưng những người trong nghề mình thì vẫn đầy những gian nan ! Vẫn rất nhọc nhằn với hai chữ “mưu sinh”! Đồng lương ít ỏi khiến cho bạn bè mình muốn mua sắm, tiêu pha thứ gì cũng phải đắn đo, nghĩ ngợi! Nhiều khi thấy thật tủi lòng… Nói ra những điều này mình thấy nghèn nghẹn! Và rồi khát khao thật nhiều, mong ước thật nhiều! Khát khao mình có thể yêu nghề, yêu người, yêu cuộc sống đến cạn lòng! Ước mơ một ngày nào đó mình có thể sống sung túc với nghề …Để rồi vẫn có thể hãnh diện về nghề - một cái nghề bụi phấn dính đầy tay và người ta gọi đó là nghề trong sạch nhất!
   Mình vừa nhận được tin nhắn học trò “ Cô ơi, Hà Nội đã chớm đông,em đang ở trên đường Thanh Niên ngạt ngào hương ngọc lan, em thấy nhớ cô quá.Nhớ cái cảm giác được cô chia sẻ về những buổi chiều đông Hà Nội, nhớ lời cô dặn ngày em đi xa- hãy là chính mình…”. Đọc tin nhắn bỗng thấy lòng mình nhẹ tênh.Bao nhiêu âu lo, nhọc nhằn bay đâu hết và chợt nhớ ngày mai phải trả bài kiểm tra. Lật giở bài đầu tiên để chấm, trò viết
“ Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”
  Chợt thấy mình thật may mắn và trái tim mình cũng đang đầy ắp những tin yêu!
 

Nguồn tin: Trường THPT Quỳnh Lưu 2

 Từ khóa: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Hai bên
Hai bên
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây