Thơ cho mùa hạ!

Chủ nhật - 13/05/2012 12:55
Thơ cho mùa hạ
 
BBT: Ve râm ran, phượng thắp lửa, mùa hạ đã bồn chồn gõ cửa. Đâu đó trong trái tim mỗi học trò, nhất là học trò cuối cấp có bao nhiêu nghĩ suy,bao nhiêu dự định, bao đam mê cháy bỏng....Để rồi khi ai đó nhắc đến hai chữ"mùa thi" trong lòng chợt thấy xốn xang, lưu luyến cái thời vô tư, vụng dại...
  "Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy giữ ước muốn cho thời gian trở lại!". Dường như đó là xúc cảm chung của các cô cậu học trò lúc này, muốn thời gian trôi chậm hơn một chút để được ngồi lại bên nhau, ngắm ngồi trường,lớp học thân quen,để được ngắm nhìn khuôn mặt yêu thương của nhau và thổ lộ những điều mà trong ba mùa hạ qua ta giấu kín..
  Tất cả những gì đã trải qua ở trường 2 rồi sẽ thành những kỉ niệm đẹp. Hy vọng các bạn sẽ gói ghém mãi trong tim, sẽ mang nó đi theo trong những hành trình nhọc nhằn gian khó sau này.Chia tay, xin gom nhặt mấy vần thơ để chia sẻ nỗi niềm cùng các bạn khi giã từ thời áo trắng...




Chiếc lá đầu tiên
                  -   Hoàng Nhuận Cầm-

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài ca đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

“Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy!”
Mười chú chứ, nhìn xem, trong lớp ấy
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa hoa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.
 
 
                                 



 

 
Chút tình đầu
                                                                                                  -Đỗ Trung Quân-

    Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
  Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại… mang về.
Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay…

Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng cũng hiểu – chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi… thành câm.

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.
 
 




SAU LƯNG MÙA HẠ CŨ
    Trương Nam Hương

Và lại đến cái mùa phượng đỏ
Kỉ niệm xưa chìm khuất ở nơi nào
Tiếng ve vỡ ra trăm nghìn mảnh nhớ
Em không về nhận mặt tháng năm sao?

Dành cả đấy cho em- dành cả đấy
Anh gom mây ngũ sắc bọc thơ tình
Em nhón gót cho thời gian tụ lại
Tay học trò giọt hạ rớt lem xanh.

Dành cả đấy cho em - dành cả đấy
Nguyên cơn mưa không thiếu hạt nào
Nắng mùa hạ trong veo nhìn thấy đáy
Nở phập phồng bóng nước tán me chao.

Dành cả đấy cho em- dành cả đấy
Mượn thời gian hăm mốt tuổi, anh đền
Để mùa hạ nắng mưa là trai gái
Phượng cũng từng hồi hộp lúc kêu tên.

Và lại nhớ vòm trời hoa phượng vĩ
Khép rưng rưng mùa hạ giữa tay cầm
Cửa lớp mở với một người trong đó
Vẽ lên bàn và hát những lời câm...

Ai bảo nhớ, bảo dành cho em hết
Anh tìm em mắt cứ ngóng lên trời
Câu thơ viết tan vào mây ngũ sắc
Cuối sân trường vô vọng xác ve rơi !

Trường Xưa

Tác giả: Tạ Nguyễn Bình Dương

Ngày chia tay bạn có nhớ gì không?
Nắng chiều rơi - hanh vàng mái tóc
Từ ngàn xưa, phượng đã bao lần khóc
Ta nhìn nhau, chẳng nói nổi nên lời...

Mai xa trường, nghe nỗi nhớ đầy vơi
Chiều tím sẫm nửa khoảng trời hạ trước
Chiếc khăn tay, bạn giấu điều mơ ước
Ngại ngùng gì mà chẳng dám trao..

Xa lắm rồi, kỷ niệm đầy giọt sao
Ta không còn thằng nhóc mười lăm tuổi
Biết mộng mơ, làm thơ mà không gửi
Biết ngập ngừng theo dáng nhỏ, lối quen..

Ngày xưa đâu, sao ta cứ mãi tìm
Bằng lăng tím nụ cười buồn lặng lẽ
Có nghe chăng, tiếng thầm thì rất khẽ
Ngày chia tay, ta nhớ mãi một người.



 
.
 
 

Tác giả bài viết: Hải Nguyên tuyển chọn

 Từ khóa: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 4.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn cần trở thành thành viên của nhóm để có thể bình luận bài viết này. Nhấn vào đây để đăng ký làm thành viên nhóm!

Giới thiệu chung về trường THPT Quỳnh Lưu 2

Giới thiệu chung về Trường THPT Quỳnh Lưu 2 LỊCH SỬ TRƯỜNG THPT QUỲNH LƯU 2           Năm 1965, đế quốc Mỹ ném bom bắn phá miền Bắc, trong những ngày “mưa bom bão đạn” đó, tháng 8 năm 1965 trường Cấp 3 Quỳnh Lưu 2 ra đời, đóng tại xóm Nam Hồng, xã Quỳnh...

Hai bên
Hai bên
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây