Chiếc đồng hồ chết

Thứ tư - 28/09/2011 21:48
Truyện ngắn
Chiếc đồng hồ chết
Nguyễn Thị Việt Trinh- 12C9
 
   Nó ngồi trước bàn học ngắm chiếc đồng hồ rất lâu. Đó là chiếc đồng hồ màu xanh hình trái tim rất đẹp. Là kỉ vật duy nhất mà nó còn giữ lại cho những xúc cảm đầu tiên của tuổi mới lớn. Nó còn nhớ, sinh nhật tuổi 17,Huy đã tặng nó chiếc đồng hồ này. Huy bảo “Để mỗi sáng chiếc đồng hồ giúp Tâm không bị muộn học”.Vậy mà, Huy đã làm nó tổn thương…Từ đó, nó lạnh lùng, ít nói và rất dị ứng với bọn con trai.
   Chiếc đồng hồ đã hết pin nhưng nó không thay pin mới. Nó muốn thời gian, khoảnh khắc ấy dừng lại…nó không muốn nỗi buồn làm tiêu tan bao ước mơ của nó.
 … Nam là học sinh mới chuyển vào lớp nó. Trong lúc các bạn bật cười với chất giọng miên Nam nghe ngồ ngộ của người bạn mới thì nó lại dán mắt vào cuốn sách trên bàn. Nam ngồi cạnh nó, vì đơn giản, bàn nó còn trống một chỗ.
  Nam là người vui tính, Nam đã khuấy động cái lớp học vốn rất trầm và buồn này lên bằng những câu chuyện rất hóm hỉnh. Nam lúc nào cũng cười và luôn chủ động hỏi chuyện nhưng nó chỉ ậm ừ cho qua chuyện..Từ ngày có chuyện với Huy, nó quên dần những nụ cười.Vì thế nó cảm thấy khó chịu với sự vui nhộn của người bạn mới…
    Chủ nhật, vừ bước chân xuống giường, nó đã nghe mẹ nói:
  • Con dọn dẹp nhà cửa đi, hôm nay nhà mình có khách”.
  • Có khách ư? Lại quá, lâu rồi bố không về nên mẹ có mời ai đến nhà đâu! Mà ai vậy mẹ?
  • Cô Hằng con ạ, cả nhà cô  vừa chuyển ra đây.
Vừa nói xong, mẹ đã vội vàng đi chợ. Đó là người bạn thân từ thửơ thiếu nữ của mẹ, mẹ háo hức cũng là điều dễ hiểu thôi.
Reng..reng..reng  Tiếng chuông của rung lên 3 hồi, nó vội  vàng chạy ra.Nó ngẩn người.trước mặt nó là một người phụ nữ hiền hậu và .. Nam. Nó lắp bắp:
  • Con chào cô ạ!
Thấy sự bối rối đó, cô Hằng cười nói:
  • Cô là Hằng, còn đây là Nam, con trai cô.Tâm lớn quá rồi ha!
Nó “dạ”  lí nhí trong miệng. Còn Nam cũng im lặng. Cũng may mà mẹ về đúng lúc.Hai ngưòi bạn lâu rồi không gặp, ôm chầm lấy nhau và chuyện trò không ngớt…
   Nó xin phép đi chẩn bị bữa trưa. Và theo mệnh lệnh của cô Hằng, Nam phải giúp nó làm cơm..
    Thực ra từ lúc biết Nam là con cô Hằng, nó không còn cảm thấy ghét và quá xa lạ nữa.Bởi chchưa một lần gặp mặt nhưng cô Hằng quá đỗi thân quen với nó qua những câu chuyện của mẹ. Nó nói chuyện với Nam nhiều hơn và phát hiện ra Nam nấu ăn rất ngon.
  Trong bữa ăn, nó bật mí với mẹ là hai đứa học cùng lớp. Hai bè mẹ vô cùng ngạc nhiên, thích thú. Sau bữa cơm, nó dẫn Nam đi tham quan nhà mình. Vào góc hoc tập, Nam nhìn các hình vẽ rất lạ trên tường và ánh mắt Nam dừng lại ở chiếc đồng hồ;
  • Ủa, đồng hồ chạy sai giờ hả?
    Nam không biết là câu hỏi vô tình đó đã chạm đến nỗi buồn mà nó cố tình để cho nó ngủ yên bấy lâu.Cuối cùng không hiểu tại sao nó lại kể cho cậu bạn nghe câu chuyện của mình và Huy, một câu chuyện đã giúp nó hiểu thế nào là sự đổ vỡ niềm tin. Ánh mắt Nam cũng xa xăm và bắt đầu kể cho nó nghe những câu chuyện của Nam, buồn nhiều hơn vui. Hoá ra, Nam cười nhiều là để che giấu những cảm xúc…
   Những ngày sau đó, lúc nào “thiên thần vui vẻ” cũng ở bên cạnh nó. Nó thấy nhẹ lòng rồi. Nó cảm ơn Nam vô cùng và nó muốn thay đổi một thứ…
  Reng…reng…reng…! Chiếc đồng hồ reo lên. Nó tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài và sẵn sàng đón chờ một ngày mới.
 
 

Nguồn tin: Trường THPT Quỳnh Lưu 2

 Từ khóa: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Hai bên
Hai bên
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây