Nắng Hạ ơi! Nhẹ nhàng thôi nhé...

Thứ tư - 08/05/2013 10:15
     Hạ đang tới, rất khẽ khàng cùng nắng. Nắng mùa Hạ chói chang, gay gắt chứ không nhẹ nhàng như nắng mùa Xuân, không dịu dàng như nắng mùa Thu và dĩ nhiên không ấm áp như nắng mùa Đông.
    Mùa Hạ về, mùa thi cũng đến và mùa chia li lại sắp cận kề. Em đã xa rồi cái thời ngây ngô một mình ngồi ở băng ghế đá nơi cuối sân trường ngẩn ngơ nhìn chiếc lá me bay. Từng mùa Hạ lần lượt đi ngang qua cuộc đời em vội vàng đến lạ, đủ để nhớ, để thương, để lưu luyến về một thời mộng mơ. Cuốn lưu bút thuở nào cùng xấp ảnh với lũ bạn ngày ra trường hình như đã bị bỏ quên nơi đáy tủ. Thế nhưng có cái gì đó rất gần khiến lòng em xao động, là gì nhỉ, có phải là nắng không?
 
    Hình như nắng đâu có màu mà nhuộm thắm những chùm phượng vĩ, nhuộm tím sắc bằng lăng, nhuộm nâu làn da ai lam lũ sớm chiều. Sáng nay, bước chân trên con đường quen thuộc mà ngày ngày em vẫn đi về nhưng có cái gì đó khác hơn mọi ngày. Dọc hai bên đường những chùm phượng vĩ đỏ rực đang thi nhau khoe sắc dưới ánh nắng ban mai. Có cái gì đó thân quen đang níu giữ đôi chân em dừng bước. Là phượng của một thời mà em vẫn thường nhặt những cánh hoa rơi ép vào trang giấy trắng rồi len lén đặt vào ngăn bàn ai mỗi khi tan trường.

   Hình như nắng đâu có vị mà làm mặn chát giọt mồ hôi trên trán ba, làm ngọt ngào chén chè đậu xanh mẹ nấu mỗi trưa hè, làm cay đắng cuộc đời ai cần lao, lặn lội tháng ngày. Quê em vùng chiêm trũng với cánh đồng lúa bát ngát thẳng cánh cò bay, với bãi mía, nương dâu, vồng sắn, vồng khoai kín bờ kín bãi… Nắng làm cho cây lúa trỗ bông trĩu hạt và nắng làm cho nụ cười luôn nở trên môi của những người nông dân sau vụ mùa bội thu. Nhưng nắng ơi, xin hãy nhẹ nhàng một chút thôi nhé! Nắng nhẹ nhàng để mẹ cha em không luôn tay gạt vội giọt mồ hôi, để cho chiếc áo sờn vai kia thôi không đầm đìa.
Nắng hãy nhìn đi, ở ngoài kia… Có người bán dạo đang cật lực đẩy xe hàng nặng nề lên khỏi con dốc, có người bán rau luôn tay té nước để cho gánh rau không bị khô héo, có người phụ huynh ngồi bên gốc cây thấp thõm chờ con mình đang nhễ nhại trong phòng thi… Hình như nắng đã vô tình.
   Hạ sang, gió lãng du đầy trời và nắng nhiều vô tận, đến mức người ta mong có một cơn mưa để xoa dịu cái oi nồng, ngột ngạt của nắng. Vì thế, nắng hãy nhẹ nhàng thôi, từng giọt nắng long lanh rớt xuống mái hiên, đọng lại nơi khoảng sân, để mẻ thóc quê nhà được sấy khô, để nụ cười tròn trịa những vui tươi.
 

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Giới thiệu chung về trường THPT Quỳnh Lưu 2

Giới thiệu chung về Trường THPT Quỳnh Lưu 2 LỊCH SỬ TRƯỜNG THPT QUỲNH LƯU 2           Năm 1965, đế quốc Mỹ ném bom bắn phá miền Bắc, trong những ngày “mưa bom bão đạn” đó, tháng 8 năm 1965 trường Cấp 3 Quỳnh Lưu 2 ra đời, đóng tại xóm Nam Hồng, xã Quỳnh...

Hai bên
Hai bên
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây